PewPew muốn kinh doanh nuôi tôm sau 7 tháng nghỉ làm streamer và muốn yêu 1 cô gái bình thường có thể nói chuyện khủng long bạo chúa sau “ngôn tình” với Trâm Anh

Cuộc sống đó, giống như khi bạn đang phi rất nhanh trên đường với con mô tô mới và rất đẹp, bỗng bạn phanh rất gấp rồi ôm cua. Đến bây giờ có lẽ mình đã vào vòng cua và bắt đầu tăng tốc trên 1 ngã rẽ khác rồi. 

“Từ mai mình có thể sống một cuộc sống bình thường. Ngày làm 8 tiếng, cuối tuần đi chơi hang out cùng bạn bè. Ngủ một giấc không lo sợ nhỡ việc. Một thời để nhớ. Nếu bạn còn trẻ, hãy sống sao tới 30 tuổi nghĩ lại và mỉm cười”, ký tên PewPew.

Pew quyết định giải nghệ. Đó là kết quả của nhiều đêm cậu ôm câu hỏi: “Đây đã đúng lúc chưa?” lên giường đi ngủ và kết quả là… thức trắng! Không ai nói với Pew là đúng hay chưa, bởi chỉ có thời gian mới trả lời được câu hỏi ấy. Thế rồi, cậu vẫn quyết định sẽ thay đổi.

Vì Pew muốn một cuộc sống bình thường, sau 7 năm ròng rã làm streamer. Bên cạnh việc Pew đã sống hết mình như cậu trai chẳng biết mệt là gì để gom đầy một túi trải nghiệm, Pew cũng thiếu rất nhiều.

Ngoài thiếu thời gian cho gia đình, bản thân, cái thiếu “nhãn tiền” nhất có lẽ là thiếu ngủ. Những giấc ngủ vội vàng trong xe trên đường đến cuộc họp, trong cuộc họp trước lúc sếp đến, đằng sau cánh gà, và bất cứ đâu có 1 chỗ tựa lưng… Pew không thể bước qua tuổi 30 cùng cơn buồn ngủ như thế được.Và cậu nghỉ thật.

Gặp Pew sau 7 tháng nói lời chia tay khán giả của mình. Pew khác trước nhiều, không phải là chuyện cân nặng hay thần thái mà là ở trang phục. Hồi còn là KOLs thuộc một công ty, gây sốt với câu nói “Anh không ngại việc ra Hà Nội, anh chỉ cần 1 lý do thôi”, Pew mặc quần tây áo sơ mi đi gặp mặt. Còn bây giờ, Pew “chơi” nguyên cây quần đùi hoa hoạ tiết, áo thun, dép lê. Bề ngoài là thế nhưng ngay khi cất giọng, Pew vẫn là Pew.

Pew kể: “hồi còn làm KOLs mình rất bận rộn, mình phải đi show, thay quần áo, di chuyển đến địa điểm này địa điểm kia. Còn cuộc sống bây giờ nó chậm lắm. Có những hôm mình ngủ dậy 9h – 10h, đi ăn sáng xong mình thẫn thờ với câu hỏi: Bây giờ mình làm cái gì tiếp”? 

“Đó là quãng thời gian mình rảnh rang quá và quyết định học 1 cái gì đó mới. Một vài ý tưởng kinh doanh khác đã nảy ra trong cái quãng thời gian đó. 

Cuộc sống đó, giống như khi bạn đang phi rất nhanh trên đường với con mô tô mới và rất đẹp, bỗng bạn phanh rất gấp rồi ôm cua. Đến bây giờ có lẽ mình đã vào vòng cua và bắt đầu tăng tốc trên 1 ngã rẽ khác rồi. 

Mình gọi đó là học sống cuộc sống bình thường. Năm 16-17 tuổi, mình vượt khó. Còn bây giờ, mình vượt sướng. Qua cả 2 chặng đó, mình thấy bản thân lùi lại để quan sát và sống chậm hơn rất nhiều”.

Trong 3 tháng vừa rồi, mình dành rất nhiều thời gian cho gia đình. Mình đưa bố mẹ vào Sài Gòn sống cùng, sau mười mấy năm xa nhau từ ngày mình đi nước ngoài du học rồi đi làm. Mình dành khá nhiều thời gian để sắp xếp cuộc sống sắp tới. Nhiều bạn trẻ muốn tách ra ở riêng, mua nhà nhưng mình thích sống chung với gia đình. Đó là 1 căn nhà mặt đất bình thường. Hiện tại mình vẫn ở nhà thuê, tiền đâu mà mua nhà.

Rất nhiều người nghĩ mình giàu. Nhưng định nghĩa giàu của mỗi người là rất khác nhau. Mình nghĩ mình “có giàu”. Nhưng giàu không phải là có nhiều tài sản. Giàu với mình là giàu kinh nghiệm, trải nghiệm, cảm nhận, tình cảm trong cuộc sống, so với lứa tuổi 28.

Đưa bố mẹ vào Sài Gòn và sắp xếp lại mọi thứ trong cuộc sống, mọi thứ có thể khó khăn 1 tí, tài chính, áp lực gia đình hay dung hoà lối sống khác nhau giữa 2 thế hệ…  nhưng tất cả điều đó đều có thể xử lý được. Chuyện mình không thể xử lý được đó là “không thể mua được thêm thời gian” ở với bố mẹ nếu hiện tại không cố gắng.

Vài chục năm nữa, mình không muốn phải nói giá như: “Giá như hồi đó có thể ăn thêm 1 bữa cơm với bố mẹ, giá như lúc đó mình có thể chia sẻ với bố mẹ mình thêm, giá như lúc đó mình có thể lắng nghe được bố mẹ nói”…

Khi nới về bạn gái mới quen Pew kể: “Bọn mình quen nhau không có gì ồn ào. Mình đi đóng quảng cáo cho 1 đơn vị – nơi cô ấy làm trong team sản xuất. Mình hỏi thông tin bạn ấy qua 1 người khác”.

Mình nói với bạn gái của mình: “Anh không thể hứa với em rằng ngày mai anh sẽ thành công hay làm điều gì lớn lao, nhưng anh hứa dù điều gì xảy ra anh vẫn sẽ là anh với một cuộc đời bình thường”.

Bạn ấy nói: “Chỉ cần anh ổn là được”!

 

Thường thì mọi người hay nghĩ làm KOLs thì phải giữ hình tượng. Nhưng mình nghĩ, người ta có hình tượng thì mới giữ, mình không có hình tượng gì thì mình sống như bao nhiêu người thôi.

Bức ảnh mình mặc quần đùi áo thun băng qua đường được chia sẻ trên MXH vừa rồi khiến mình cảm thấy buồn cười. Nếu bạn nhận ra thì đó là con đường Sư Vạn Hạnh, Quận 10. Hôm đấy mình đang đi để tìm địa điểm cho dự án mới của mình.

Mình muốn 28, 30 tuổi vẫn có thể làm 1 điều gì đó mới mẻ. Mình chưa từng đến trang trại tôm nhưng mình muốn học nuôi tôm. Mọi người hỏi nếu mất thì sao: Mất thì thôi chứ sao? Và mình đang tìm hiểu nuôi tôm thật. Cách đây 1 năm khi mình mở tiệm bánh mì thứ nhất, có người hỏi mình sau cái này anh muốn làm cái gì? Mình nói nếu thành công mình sẽ đi nuôi heo nuôi gà. Mình không nói đùa.

Tuy nhiên tình hình hiện nay nuôi heo nuôi gà chưa thực hiện được thì mình làm tôm, sau tôm thì mình vẫn muốn nuôi heo nuôi gà.

Quyết định dùng tiền làm những dự án này, cuộc sống của mình không được dư giả như trước đây đâu. Hiện nay thu nhập của mình chỉ còn một phần năm so với trước đây, nhưng mà vui.

Mình còn 1 dự án nữa trên thành phố, dự án sẽ khai trương trong 6 tháng tới. Nó sẽ là cú hit của cuộc đời mình. Đó là một khu tổ hợp có từ 6-8 tầng có bánh mì, phòng máy internet và cafe sân thượng.

Ngoài ra hiện nay, mình cũng đi chia sẻ kinh nghiệm cho các bạn trẻ để làm streamer, KOLs…

Mình không mong giàu, chỉ mong cuộc sống được suôn sẻ.

Sống trên đời không cần phải đọ nhau “bạn có bao nhiêu tiền”, khi còn trẻ hãy hỏi nhau “bạn kiếm bao nhiêu tiền” Đó mới là cái hay. Mình rất tôn trọng những bạn trẻ đang kiếm tiền.

Tiền lương mà bạn nhận không quyết định bạn là ai nhưng cách mà bạn sống và làm việc mới quyết định bạn là ai dù ở bất cứ đâu, bất kì vị trí nào. Đừng chỉ đi làm vì tiền, hãy đi làm vì chính bản thân bạn ấy, bạn có thích công việc ấy không, mình có muốn học hỏi gì trong công việc ấy không?

 

Comments are closed.