Thành phố đáng sống nhất Việt Nam qua lăng kính nhà báo New York Times: Thiên đường nhỏ hoàn hảo

Giữa thời tiết mưa bão, cây bút của 52 Places Traveler bỏ qua các bãi biển nổi tiếng để thưởng thức ẩm thức đường phố và sự sôi động ở điểm đến đang phát triển nhanh chóng.

Cây viết Sebastian Modak tới thăm mỗi điểm đến trong danh sách 52 Places to Go in 2019 (tạm dịch: 52 nơi phải đến năm 2019). Đà Nẵng – thành phố được mệnh danh là đáng sống nhất của Việt Nam đã để lại những ấn tượng mạnh. Chúng tôi chuyển ngữ bài viết của Sebastian Modak đăng trên New York Times ngày 3/12: 

Vẫn còn hai giờ nữa cho đến khi Mặt Trời lặn và tôi chuẩn bị có bữa ăn thứ năm trong ngày. Những đám mây thấp, dày đặc treo trên thành phố Đà Nẵng đã trút những cơn mưa từ sáng, rửa sạch kế hoạch của tôi cho chuyến đi trong ngày vào vùng nông thôn xuống máng xối ngày thứ ba liên tiếp.

Cầm chiếc ô tơi tả sau cơn bão đầu tiên, tôi lao vào giữa những mái hiên che vỉa hè thành phố. Các dòng chữ in đậm, sáng được trang trí bằng các dấu phụ biểu thị thanh âm trong tiếng Việt quảng cáo các món ăn được bày bán.

Đà Nẵng nổi tiếng với hải sản, được phục vụ tươi ngon trong các nhà hàng lớn ngoài trời cách bãi biển vài bước chân.

Ướt đẫm mình, tôi lao vào một nhà hàng không vì lý do nào khác ngoài việc nó rất đông khách. Ngay mặt tiền, chỉ sau màn mưa, một phụ nữ đang húp bát mì trắng với nước dùng trong vắt.

Tôi ngồi ở bàn chung với suất bun cha ca, món bún với bánh cá đặc. Xung quanh tôi là bầu không khí náo nhiệt mà tôi ao ước, như thể thành phố là một sinh vật và tôi đang nhìn nó dưới kính hiển vi.

Các gia đình cười lớn, các cặp đôi chụp ảnh thức ăn và chụp ảnh nhau. Người đàn ông ngồi cạnh tôi, cũng một mình, đẩy một đĩa ớt tươi xắt nhỏ về phía tôi và ra hiệu để tôi cho vào bát của mình. Tôi uống cạn lon bia 1 USD và gọi món khác. Tôi đang nghĩ có nên ăn bát “bun cha ca” (bún chả cá) thứ hai không nhưng tự kiềm lại. Còn nhiều thứ khác để ăn.

Đà Nẵng, thành phố lớn nhất miền Trung Việt Nam, nằm trong danh sách năm nay của 52 Địa điểm Nên đến chủ yếu vì những bãi biển xinh đẹp. Cần cẩu lấp đầy bầu trời dọc theo bãi biển dài 30 km và các khu nghỉ dưỡng mới lấp lánh cạnh tranh với các nhà hàng hải sản và quán bar cho các khu bất động sản hàng đầu.

Đà Nẵng, thành phố khoảng 1 triệu người, từ lâu đã trở thành điểm dừng chân cho du khách hướng đến những con đường đầy đèn lồng của Hội An hay cố đô Huế, hai Di sản Thế giới của UNESCO.

Quân đội Mỹ đổ bộ vào Việt Nam trên các bãi biển Đà Nẵng vào năm 1965. Thành phố trở thành nơi để lính Mỹ trú chân giữa các nhiệm vụ cho đến khi trở về tay chính phủ Việt Nam vào năm 1975.

Các bãi biển hoang sơ dọc theo bờ biển Đà Nẵng và là điểm bán hàng chính của thành phố.

Tôi chỉ có một buổi chiều trên một trong những bãi biển cát trắng khổng lồ của thành phố, Non Nuoc. Kế hoạch bãi biển của tôi bị trật bánh bởi mùa mưa và cơn bão đổ bộ những nơi khác của đất nước khi tôi ở đó.

Trong cả tuần, bầu trời hầu như giữ màu xám xịt. Người lái xe máy ở khắp nơi mặc những chiếc áo mưa đầy màu sắc khi họ phóng xe trên các con đường lớn của thành phố, bắn nước lên những người đi bộ như tôi. Nhưng thời tiết này hóa ra là một cơ hội. Điều tuyệt vời về các nhà hàng? Họ có mái nhà.

Mặc dù thành phố Hồ Chí Minh và Hà Nội xứng đáng nhận được nhiều giải thưởng khi nói đến ẩm thực đường phố, Đà Nẵng không hề kém cạnh. Đi dọc con hẻm dẫn đến căn hộ của tôi, tôi không thể đi năm bước mà không va phải hàng ăn nào đó.

Vị trí địa lý Đà Nẵng, ở giữa bờ biển trải dài của Việt Nam, có nghĩa là ẩm thực đường phố ở đây có một chút của tất cả mọi thứ từ khắp đất nước.

Dĩ nhiên, có những món ăn đặc trưng quốc gia và vị trí địa lý của Đà Nẵng có nghĩa là nó có được một chút của tất cả mọi thứ. Các quán phở thường bao gồm gợi ý về nguồn gốc xuất xứ trong tên gọi – các nhà hàng với chữ “bắc” hoặc “Hanoi” trong biển hiệu gợi lên chất lượng của nước dùng; các quán miền Nam, với các tham chiếu đến thành phố Hồ Chí Minh trong tên gọi, cung cấp một cái gì đó hơi ngọt ngào và gay gắt.

Tôi ăn bánh mì hàng ngày, những chiếc bánh mì giòn rụm chứa một loạt các loại thịt và rau tươi khác nhau, bằng chứng sống cho thấy đôi khi người bản địa có thể lấy công cụ của bên thực dân và làm cho chúng ngon hơn. Trung bình, mỗi bữa ăn có giá khoảng 50.000 đồng Việt Nam – hoặc 2 USD.

Lấp đầy không gian giữa các nhà hàng là các quán cà phê. Bất cứ lúc nào trong ngày, đám đông tràn ra đường, cúi mình trên những chiếc ghế nhựa cỡ trẻ em, hút thuốc lá và nhấm nháp cà phê Việt Nam được làm ngọt bằng sữa đặc, một di sản lịch sử khác: cà phê từ Pháp, sữa đặc vì thời đó thiếu sữa tươi.

Đà Nẵng cũng có những món ăn đặc trưng của riêng mình, chúng vẫy gọi tôi nhiệt tình nhất. Niềm tự hào và niềm vui của thành phố là “mi quang” (mì Quảng) – mì gạo trong nước dùng xương màu nghệ ấm nóng và phủ thịt lợn nướng, thịt gà hoặc tôm đỏ tươi cỡ nhỏ.

Tôi trở lại My Quang Ba Mua hai lần – một lần vào buổi sáng và một lần nữa vào buổi chiều muộn để tìm hiểu các món khác nhau. Nước dùng buổi sáng đặc hơn – cung cấp dinh dưỡng mà bạn cần trong ngày – và buổi chiều, loại loãng hơn đem lại cảm giác như bữa ăn nhẹ.

Đặc sản chính của Đà Nẵng là hải sản. Một chuỗi nhà hàng dường như không bao giờ kết thúc ở phía đông của thành phố, ngay bên kia sông Hàn, phục vụ bạch tuộc, cua, nghêu, mực, tôm và cá nấu trong nước sốt tinh tế của tỏi, me, ớt và sả. Tất cả bữa ăn đi kèm món bổ sung tùy chọn.

Việt Nam là vùng đất của gia vị nhưng tôi thấy mình liên tục bị thu hút bởi những thứ đơn giản nhất: một bát muối nhỏ, hạt tiêu, ớt cắt nhỏ và nước chanh tự ép.

Nổi ngoài khơi ngay bên ngoài trung tâm Đà Nẵng, những chiếc thuyền đánh cá gợi lên quá khứ của thành phố đang bùng nổ.

16 năm trước, Tran Tuan mở quán ăn phục vụ các món địa phương truyền thống mà anh học được từ mẹ mình. Hiện tại, Tuan phụ trách một đế chế đang phát triển, với bốn chi nhánh của nhà hàng Am Thuc Tran ở Đà Nẵng và có kế hoạch mở rộng sang các thành phố khác của Việt Nam. Món thu hút nhất? Lát thịt lợn mỏng như giấy đi kèm hai lớp mỡ trắng sáng bóng, được xếp vào cuộn bánh tráng cùng đủ loại thảo mộc tươi, đem lại cảm giác như mùa xuân.

“Ngày mai hãy gọi cho tôi – Tôi sẽ chăm sóc anh”, Tuan nói với tôi sau mỗi cuộc gặp. Vào đêm gần cuối, tôi đã đến bữa tiệc sinh nhật mà anh tổ chức cho nhóm nhân viên của mình. Trong hơn ba giờ, chúng tôi uống bia thỏa thích trong khi thưởng thức những đĩa sườn nướng và ếch chiên.

Trong khoảnh khắc hiếm hoi khi mọi người đang ca hát, uống bia và chơi trò chơi, Tuan nói với tôi điều làm cho món ăn ở Đà Nẵng trở nên đặc biệt.

“Đó là nguyên liệu tươi ngon. Người dân Đà Nẵng sẽ không ăn trừ khi nó tươi nhất có thể”, anh nói.

Cầu Rồng Đà Nẵng phun lửa thật vào mỗi tối thứ bảy và chủ nhật.

Khi tôi hỏi mọi người rằng Đà Nẵng có thay đổi trong những năm qua không, phản ứng phổ biến là tròn mắt như thể “tôi không biết”. Tôi được kể rằng vào những năm 1960, chỉ có một cây cầu bắc qua sông Hàn, nối một bên của Đà Nẵng với bên kia. Ngày nay, có sáu cây cầu, trong đó có một cây cầu có hình rồng vàng phun ra lửa và sương mù thực sự vào mỗi tối thứ bảy và chủ nhật.

Đầu những năm 2000, nền kinh tế Đà Nẵng tăng trưởng nhanh hơn nhiều so với mức trung bình quốc gia, ở mức hơn 11% một năm và ngay cả trong thời kỳ suy thoái kinh tế toàn cầu, tăng trưởng kinh tế vẫn dao động ở mức hai con số.

Nỗ lực của chính phủ để biến thành phố thành trung tâm khu vực từ chỗ đất trống đã tạo ra một thành phố sạch sẽ, có tổ chức, nơi các đại lộ rộng rãi, giao thông thuận tiện và không khí dễ thở.

Sau khi trời tối, các quán bar và cây cầu sáng lên giống như ở Vegas, biến thành phố từ thiên đường bên bờ biển thành ảo mộng viễn tưởng.

Là một người dành nhiều năm tạo lập của mình – và tình yêu – ở Đông Nam Á, “đáng sống” không phải là từ đầu tiên mà tôi thường sử dụng để mô tả nhiều thành phố trong khu vực. Đà Nẵng giống như một ngoại lệ.

Bán đảo Sơn Trà cung cấp tầm nhìn toàn cảnh thành phố và dòng sông chảy qua nó.

Mặc dù thiếu một chút sôi động của Hà Nội hoặc Thành phố Hồ Chí Minh, Đà Nẵng bù đắp cho nó với những ngọn núi, dòng sông và đại dương, tất cả chỉ là một chuyến đi ngắn từ trung tâm thành phố. Dãy núi Ngũ Hành cao chót vót và đèo Hải Vân phủ đầy sương mù đều là những điểm đến trong ngày phổ biến đối với khách du lịch, nhưng vì trời mưa nên tôi phải từ bỏ cả hai.

Tuy nhiên, khi Mặt Trời ló rạng trong một buổi chiều, tôi biết rằng mình phải tận dụng nó, và vì vậy tôi đã thuê một chiếc xe máy. Đây không phải là việc dễ dàng đối với tôi. Tôi sợ những chiếc xe hai bánh có động cơ kể từ khi bị xe máy đâm ở Jakarta năm 13 tuổi, khiến tôi bị gãy cổ và sọ. Nhưng du lịch luôn đẩy tôi vượt xa những gì tôi nghĩ là giới hạn của mình.

Một khi bạn hiểu các quy tắc để sinh tồn trên hai bánh xe ở Việt Nam, mọi thứ trở nên dễ dàng và thậm chí thú vị hơn. Giao thông có logic riêng của nó, biển xe máy biến con đường hai làn thành khoảng 14 làn. Chìa khóa là theo dòng chảy và quy tắc lớn nhất: đừng thay đổi chuyển động đột ngột. Chỉ sau vài phút hoảng loạn, tôi thấy mình cười ngoác miệng khi phóng qua thành phố và hướng đến ngoại ô.

Các khu nghỉ mát dọc theo bãi biển thưa dần, nhường chỗ cho khung cảnh rất khác, có phần hoang sơ của quá khứ. đàn ông và phụ nữ nói chuyện với giọng điệu trầm lắng của người Việt nói trong khi sửa chữa những chiếc thuyền thúng, những chiếc thuyền giống như chiếc giỏ đã được sử dụng ở đây trong nhiều thế kỷ. Vừa ra khơi, những lá cờ Việt Nam có ngôi sao màu vàng tung bay trên mũi những chiếc tàu gỗ màu xanh sáng, dấu hiệu của những ngư dân đi chinh phục biển cả.

Khi tôi tới bán đảo Sơn Trà, con đường ngoằn ngoèo lên cao. Các dấu hiệu cảnh báo chống lại việc cố gắng leo lên bằng xe tay ga tự động, nhưng tôi thấy những người khác tiến lên và cứ tiếp tục như vậy. Chẳng mấy chốc, tôi đã đi được 30 phút mà không vượt qua bất kỳ khách du lịch nào khác.

Tôi dừng lại ở các điểm quan sát dọc đường để ngắm nhìn biển màu xanh ngọc trải dài về phía Đà Nẵng. Tôi đã vô vọng, lạc lõng. Thỉnh thoảng, một trong những con khỉ nhút nhát nổi tiếng của bán đảo sẽ ló đầu ra khỏi tán cây dày xung quanh trước khi bị hoảng sợ bởi tiếng động cơ rít lên của động cơ và biến vào bụi cây.

Khỉ trên bán đảo Sơn Trà rất tò mò, nhưng cảnh giác khi thấy con người.

Tôi dừng lại ở nơi mà hóa ra tất cả du khách đều có mặt. Nhìn ra biển, tượng Quan Âm cao 60 m đứng sừng sững trong  sân chùa Linh Ứng. Tôi tình cờ nghe được một hướng dẫn viên nói với nhóm du khách rằng Phật Bà đã theo dõi và giữ an toàn cho thành phố trong nhiều năm. Sau đó, tôi biết nó được xây dựng vào năm 2010.

Tôi trở lại bán đảo Sơn Trà vào ngày hôm sau. Hy vọng tìm hiểu về mặt khác của sự tăng trưởng du lịch Đà Nẵng, tôi đặt phòng một đêm tại Intercontinental Danang Sun Peninsula Resort. Trải dài trên một vịnh nhỏ trên bán đảo, khu nghỉ mát là một giấc mơ. Các phòng phỏng theo thiết kế từ Hội An thay vì phong cách nhiệt đới. Khách sạn được xây dựng thẳng đứng trên vách đá um tùm cây cối, hầu như mỗi phòng đều có tầm nhìn không bị cản trở ra bãi biển riêng.

Tôi ngồi trên ban công của mình trong chiếc áo choàng tắm và xem những con khỉ nhảy giữa cây, lắng nghe chim hót trong khu nghỉ mát.

Sau đó, tôi ăn tô phở 15 USD và uống ly cocktail 20 USD – ở Việt Nam. Tôi nhìn xung quanh những người khách khác và cảm thấy chút buồn khi nghĩ tới cuộc sống đô thị mà chúng tôi đã bỏ lại để tới tận thiên đường nhỏ hoàn hảo này. Tôi cảm thấy Đà Nẵng đang gọi tôi quay lại. Khi mưa bắt đầu rơi ít nhất là lần thứ 20 trong tuần đó, tôi muốn ra ngoài đường.

Comments are closed.